Lead

Apr 20 12 10:25 AM

Tags : :

Mr Đàm đã phản pháo trước việc được “phong tặng” danh hiệu “nổ nhất showbiz Việt”…

"Việc giật tít hoặc tự ý phong tặng thêm “danh hiệu” cho ai đó, thì một học sinh lớp 6 bây giờ cũng có thể làm được…” - Mr Đàm phản ứng trước những lời chỉ trích nhắm vào những phát biểu của mình, sau khi anh nhận giải thưởng danh giá: Nam ca sĩ được yêu thích nhất tại cuộc đua HTV Award 2012. Mr Đàm đã cho biết, cuộc phỏng vấn giữa anh và phóng viên Báo điện tử Giáo Dục Việt Nam lần này là cuộc phỏng vấn mà anh phải nói nhiều và dành nhiều thời gian nhất, trong suốt sự nghiệp 15 năm ca hát của mình.

Nếu tôi có chảnh hay tự cao…xét cho cùng, tôi cũng có quyền thể hiện chứ?

- Một số người cho rằng anh quá “nổ”, sau khi câu nói của anh được lan truyền: “Sắp tới, tôi phải nghiêm khắc hơn để có can đảm từ chối bớt giải thưởng”. Anh nghĩ sao?

Trước tiên, chúng ta nên công tâm và sòng phẳng với nhau về những từ ngữ đang được sử dụng để nói về vấn đề này nhé!

Theo tôi, là những người đang tham gia chuyện này như vừa bắt được một cơ hội quý để được “ra tay” với tôi vậy! Chắc chắn không ai hiểu được cuộc phỏng vấn 40 phút giữa phóng viên với tôi có rất nhiều chi tiết và câu chuyện kéo dài, dàn trải từ vấn đề này sang vấn đề khác, để rồi được “làm gọn” lại, chỉ cần 4 phút là có thể đọc hết bài viết đó, vì một số hạn chế của trang báo mà ngay cả những cả phóng viên cũng không thể làm gì hơn được.

Và sự khác biệt giữ văn nói và văn viết lâu nay vẫn chưa có một chiếc cầu nối nào ở giữa để mọi người cảm nhận một cách chính xác nhất. Chính vì điều này đã làm cho những lời nói “thật” thêm phần khó nghe và khó chấp nhận.



"Những người đang tham gia chuyện này như vừa bắt được một cơ hội quý để được “ra tay” với tôi vậy" - Mr Đàm

- Một bài báo gần đây khẳng định: “Đàm Vĩnh Hưng bị ném đá vì nổ quá đà”. Thậm chí có một tít bài “phong” thêm cho anh “danh hiệu”: Nổ nhất showbiz Việt. Anh có bực mình?

Việc giật tít hoặc tự ý phong tặng thêm “danh hiệu” cho ai đó, thì một học sinh lớp 6 bây giờ cũng có thể làm được, tôi không ngạc nhiên và cũng không đánh giá cao, nhất là những người viết bài chết nhát, không dám ký tên thật và đầy đủ của mình!

- Sau khi nhận giải thưởng HTV Award, anh có phát biểu: “Thật sự là tôi cũng thấy chán. Chán thiệt vì tôi không còn nữa cảm giác bất ngờ, hồi hộp, háo hức”. Anh muốn nói thật cảm xúc của mình hay là vì anh quá tự cao, xem thường giải thưởng?

Một số người bỗng nhiên trở thành “công tố viên” miễn phí và lên tiếng vì “lý tưởng cao cả” nào đó của cá nhân khi dùng những từ như: chảnh, tự cao, tự đại… để phán xét, kết tội tôi. Đó là những người chưa bao giờ và sẽ không bao giờ dành cho tôi một chút thiện cảm nào, vì những ai yêu quý và là fan của tôi thì chắc chắn sẽ biết rõ những từ ngữ kia không bao giờ thuộc về tôi và vĩnh viễn không bao giờ có trong suy nghĩ của tôi, dù chỉ là một phút!

Mà đặt giả thiết nếu tôi có chảnh hay tự cao…xét cho cùng, tôi cũng có quyền thể hiện chứ? Không những thế mà đã thể hiện từ rất lâu rồi, chứ không phải đợi đến tận bây giờ, ít nhất là với vị trí và tên tuổi của tôi trong thời điểm này.

Vấn đề duy nhất mà chúng ta không dám thừa nhận với chính mình, đó là “văn hoá nhìn nhận” và sự tự tin. Sự tự tin được sản xuất từ lòng kiêu hãnh của mỗi người và niềm kiêu hãnh đó đã được “dịch” lại cho phù hợp với trào lưu ngày nay bằng một từ: Chảnh!

Với tôi, sự tự tin là điều gì đó rất đặc biệt và phải được dựa trên nền tảng có cơ sở của một suy nghĩ, một khả năng có thực nào đó.

Xin hãy tự hỏi rằng: Bạn đã dám cho phép mình trình diễn sự tự tin đó bao nhiêu lần trong cuộc đời rồi? Bạn có bao giờ rơi vào trạng thái nôn nóng chờ đợi một niềm hạnh phúc đến với bạn nhưng rồi đến khi hạnh phúc đó bước tới thì bao nhiêu cảm xúc trong tim bạn bị bay mất bởi những đột biến tâm lý xuất hiện từ nhiều yếu tố khách quan, cũng như hoàn cảnh mang đến? Chắc chắn rất ít người có được trải nghiệm đó, chính vì thế đã có những “vội vàng làm chi… trách nhau bạc tình”.

- Anh biết chắc chắn mình sẽ đoạt giải HTV Award, trước khi giải thưởng được công bố?

Tôi sẽ mãi mãi không bao giờ nói câu chắc chắn nhưng tôi cảm nhận được một cách có cơ sở và logic, rằng mình sẽ chiến thắng!

Mọi người vẫn thích các nghệ sĩ phải luôn là "hoa hậu thân thiện"

- Cũng có ý kiến cho rằng anh đoạt giải là nhờ…Đan Trường rút tên khỏi cuộc đua HTV Award?

Ai cũng có quyền có ý kiến của mình. Chắc chắn là sẽ có nhiều tầng lớp và thành phần khác nhau trong cuộc sống đọc và cảm nhận. Giá trị của ý kiến được công nhận theo kiểu nào, lại còn tuỳ thuộc vào số đông người đọc và dựa trên trình độ của từng người…

Điều họ nói cũng có thể đúng, chứ có gì mà nghiêm trọng để xem như lời xúc phạm? Đan Trường có nhiều fan khắp nơi mà? Thì cũng giống như việc mọi người đang cố tình không chịu hiểu để rồi gân cổ lên chì chiết một vấn đề dễ hiểu như tôi đã trình bày là: Tôi sẽ rút tên thì sẽ có chỗ trống, cơ hội dành cho những người ở phía sau. Có khác gì việc ca sĩ Đan Trường đã từng làm khi biết được mình không có đối thủ đâu?

Bây giờ tôi nhắc lại vấn đề nhé: Khi vào đến “top 3” thì tôi cũng phải biết đối thủ của mình là ai chứ? Tôi phát biểu sai chỗ nào? Với “top 3” như thế và so với những hoạt động của nhau, cũng như lượng tin nhắn để bình chọn thì họ có “cửa” nào để thắng tôi? Có lẽ họ muốn tôi cứ phải giả vờ những câu đại loại như: “Ôi, không biết đâu! Hồi hộp lắm! Đang lo lắm, không dám nói trước, sợ bước không qua…”.

Mọi người vẫn thích các nghệ sĩ phải luôn là “hoa hậu thân thiện” trong mắt mình, ngoan ngoãn và dễ dàng bị điều khiển. Điều đó sẽ không bao giờ có đối với tôi đâu!



"Mọi người vẫn thích các nghệ sĩ phải luôn là “hoa hậu thân thiện” trong mắt mình, ngoan ngoãn và dễ dàng bị điều khiển. Điều đó sẽ không bao giờ có đối với tôi đâu!" - Mr Đàm

- Thật lòng mà nói, với một tên tuổi lớn như anh, có cần thiết đến những giải thưởng?

Giải thưởng là một “lời khen ngợi đặc biệt” để trả công xứng đáng cho tất cả những nghệ sĩ đã gửi biết bao nhiêu công sức, mồ hôi và nước mắt của mình cho ngành nghề và cho khán giả. Ai nhận được đều có niềm vui nhất định…

Có lẽ khán giả và “họ” sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu hết được những cảm giác và cảm xúc của người nghệ sĩ ngay khi bị loại hay chiến thắng, nhất là cứ chiến thắng mãi một chiến tích, giống như đi đánh trận mà đối phương không có một sự đáp trả nào hết vậy đó.Thử hỏi bạn có là anh hùng không? Điều này tôi không thể nói hết bằng những câu chữ ngắn ngủi như thế này và tôi cũng sẽ giữ lại cho riêng mình cũng như những người nghệ sĩ có cùng cảm xúc đó.

- Anh có nghĩ rằng, khi tên mình có trong danh sách tranh đua các giải thưởng, anh đã trở thành đối thủ đáng gờm, cản trở bước chân đến vinh quang của một số ca sĩ trẻ, như lời anh nói: “Chừng nào tôi còn ngồi đó, và quyền quyết định là các tin nhắn, tôi cá chắc, các đối thủ sẽ không bao giờ có cửa“ ?

Đương nhiên, ít nhất là thời điểm này! Lời thật bao giờ cũng dễ mất lòng. Đâu có ai biết những đấu đá trong tâm lý và suy nghĩ của tôi giữa việc đi tiếp hay dừng lại? Điều này đã có mấy năm nay rồi. Nếu đi tiếp, mình có ngoan cố quá không? Có lì lợm và bị chai mặt không? Trong mắt những người bạn cùng trang lứa mình sẽ ra sao? Lúc đứng chung với đàn em nhỏ tuổi hơn mình, có hay ho gì không? Rồi mình sẽ làm được những gì nhiều hơn nữa để tiếp tục được đề cử trong những lần sau?

Nếu dừng lại thì sao đây? Khán giả không hài lòng, tình cảm của họ bị tổn thương, báo chí sẽ lao vào làm lớn chuyện, lúc đó ai bảo đảm được họ sẽ viết những gì?

Khổ lắm, không ai biết được đâu! Tôi làm lĩnh vực giải trí nên biết tính toán và đo lường hiệu ứng của nhiều khía cạnh của cuộc sống và nghề nghiệp thì mới có thể tạo được một độ bền, chứ không phải ỷ mình là ông này, bà nọ rồi muốn làm gì cũng được. Nếu tôi nghĩ không ra được vấn đề thì có lẽ giờ này bạn cũng có thể biết được tôi đang ở xó nào trong giới showbiz Việt Nam mà.

- Anh ra sức “thu gom” giải thưởng, có phải vì muốn “rửa hận” thời mình còn là một ca sĩ chưa được nhiều người biết đến, phải tham dự hết cuộc thi hát này, đến cuộc thi hát khác và trở về bằng tay trắng?

Tôi luôn luôn ngạc nhiên mãi về vấn đề này. Tôi không có duyên ở các cuộc thi, trong tử vi của tôi cũng viết thế. Ấy vậy mà… tôi lại nhận được rất nhiều sự “trả công” xứng đáng từ phía khán giả và trong các cuộc đua về giải thưởng. Tôi cảm thấy hả dạ và mãn nguyện khi mình được nhìn nhận một cách xứng đáng, thế thôi!

Thật sự là tôi làm mọi thứ để giữ vững tên tuổi của mình thật chắc chắn, để mọi người nghe nhạc của tôi mỗi ngày, để những người đã từng thương tôi thì sẽ thương lâu hơn, nhiều hơn và sản phẩm âm nhạc của tôi sẽ là một yếu phẩm không thể thiếu với họ.

Tôi đã sống và dành hết 80% thời gian và tuổi trẻ cho sự nghiệp ca hát, chứ chưa bao giờ vì bất kỳ một giải thưởng nào. Chính vì vậy không nên dẫn dắt mọi người theo suy nghĩ là tôi ra sức “gom” hết giải thưởng. Bạn nghĩ tôi là ai mà có thể làm được điều đó? Ngoài kia còn có biết bao nhiêu sự phán xét, cân đo, đong đếm, phân tích và lựa chọn.

Tại bạn chưa biết đó thôi, còn có cả những đề cử nhất định không chịu viết tên tôi vào, chỉ vì tôi đã nhận quá nhiều giải thưởng rồi, mặc dù họ biết rõ tiêu chí giải thưởng của người nghệ sĩ phải có trong năm là gì, trong khi ban tổ chức lại gửi trọn niềm tin và sự “công tâm nhất” cho “họ”, những nhà báo!

- Ít khi nào thấy Mr Đàm làm tiệc ăn mừng giải thưởng?

Tôi chỉ “rửa” giải thưởng với những người thân yêu của tôi thôi. Ngay câu hỏi của bạn cũng là câu trả lời về tính cách của tôi thế nào rồi đó. Tôi không có nhu cầu phô trương thành tích bằng giải thưởng nhưng khán giả đều biết. Tôi hay xấu hổ và ngại ngùng khi nói về bản thân của mình.

Nằm mơ giữa ban ngày hả?

- Sau gần 4 tháng “ở ẩn”, không xuất hiện trên báo chí, dường như lần trở lại này, anh có những phát ngôn còn “sốc” hơn trước kia. Một thói quen xấu của anh: Phát ngôn gây sốc?

Tôi xin khẳng định là tôi không có thời gian để “sản xuất” ra những điều đó. Các câu hỏi của phóng viên chính là những “chiếc chìa khoá” mở nắp các hộp phản ứng gây sốc của tôi!

- Là một người nổi tiếng, áp lực lớn nhất của anh là gì?

Áp lực lớn nhất, khó thực hiện nhất mà tôi đã cố gắng tập, đó là không để cho áp lực nổi tiếng gây ảnh hưởng lên đời sống của gia đình mình và những ngày về sau của mình.



"Ai muốn chết trước thì sẽ có người đem chôn!" - Mr Đàm ngang tàng phát biểu.

- Anh có nghĩ đang có nhiều người ghét mình? Nguyên nhân là gì anh?Anh ngại điều này không?

Đừng có đem những con số thống kê “thương, ghét” trên mạng tới đây để nói chuyện với tôi! Tôi không tin và cũng không ngạc nhiên, đồng thời cũng hề không tỏ ra sợ hãi đâu! Nằm mơ giữa ban ngày hả?

Tôi cũng chưa bao giờ có ý định tạo ra một môi trường “bình yên”, một màu sắc cho chính cuộc đời mình, nhất là nghề hát của tôi nữa! Tôi vẫn cố tình muốn có nhiều luồng dư luận khác nhau để họ phải nói về tôi mãi mãi, cho tới ngày tôi chết, họ vẫn phải nói!

- Anh có giác quan để phán đoán những người ghét mình là ai không?

Đơn giản thôi, không cần suy nghĩ nhiều, đó là những người không ưa mình! Họ ghét vô cớ lắm nhưng thôi, cuộc đời mà….Đã có vui thì phải có buồn, có thương thì sẽ có ghét, bình thường thôi! Ở những nơi bình yên nhất và thánh thiện nhất mà vẫn có sự thương, ghét, huống hồ gì….

- Anh nhắn nhủ gì đến những người “không ưa” mình? Nếu gặp một “đối thủ” như thế, anh sẽ cư xử thế nào?

Trước đây tôi cũng hay dài dòng nói 3 điều, 4 chuyện, rồi nhắn nhủ này nọ lắm nhưng bây giờ xin thưa là không! Không cùng quan điểm, không cùng suy nghĩ thì không nên đi cùng đường, nhất là không nên “nhủ” điều gì với nhau cả!

Một câu rất thật lòng: Tốt nhất là không nên gặp nhau, vì nếu lỡ gặp rồi, chắc chắn bạn lại phải thay đổi ý định, hết ghét tôi thì sẽ uổng phí cho công trình “không ưa” mà bạn đã gây dựng bao nhiêu năm qua.

- Hôm nay anh có thể nói một câu gì đó, đúng bản chất ngang tàng của anh nhất?

Tôi hiểu ý bạn khi sử dụng từ “ngang tàng”, tuy nhiên sẽ có vô số người nhất định không muốn hiểu và sẽ vịn vào hai từ này để được dịp giáo huấn người khác nữa. Quan điểm mới nhất của tôi là: “Việc ai nấy làm, khôn thì sống, dại thì chết”. Ai chết trước thì sẽ có người đem chôn!

Xin cảm ơn anh về buổi trò chuyện thẳng thắn, nhiều màu sắc cảm xúc!